Lê Khâm – Phan Tú nhà văn cách mạng (P5)

Category: Chứng khoán 0 0

Lúc đàu, Phan Tứ sắp xếp các truyện theo thứ tự từ thấp đến cao, truyện đầu là MỘI buôi chợ, phản ánh sự nhen nhóm ý thức cách mạng trong lòng nguòi dân, và truyện sau cùng là Hai anh em, thể hiện sự giác ngộ, chuyển sang một bưỏc mối, cao hon. Tuy tập truyện ra tói miền Bác Đi du học hàn quốc khó hay dễ không còn giữ đưộc trật tự như ý tác giả, nhưng sau khi đọc, chúng ta vẫn có thể tổng họp lại và có một ấn tưộng đúng về quá trình phát triển của cách mạng miền Nam. Ở đây, người viết khôrìs mô tả quần chúng như một khối đồng nhất, bất luận hoàn cảnh nào cũng sẵn sàng hy sinh, luôn luôn xông tỏi mà phân tích quá trình chuyển biến của một bộ phận quần chúng qua những băn khoăn, vuông mắc, thậm chí có lúc chao đảo, ngả dịch vụ kế toán thuế tại quận cầu giấy nghiêng, nhưng cuối cùng đã tìm ra con đuòng duy nhất đúng: con đưòng đi theo cách mạng, như ông Sần (Về làng), Cô Cúc (Con đĩ) v.v…

Nhà văn cách mạng

Song, nói đến khí thế cách mạng miền Nam, đến lòng căm thù sôi sục bọn cưỏp nưỏc và bán nưóc, lòng yêu nước mãnh liệt của quảng đại quàn chúng thì chủ yếu phải nói đến những con ngưòi xuat khau lao dong nhat ban hay han quoc tích cực, luôn luôn hưóng tỏi cách mạng, thà "chết vinh còn hon sống nhục". Bỏi vậy, ỏ về làng, Phan Tú mỏi chỉ suy nghĩ về khối quần chúng đông đảo nhất – quần chúng trung gian – phần lốn họ đang còn im lặng, thì đến Gia đình má Bảy (viết tháng 3, 4/1963, viết lại 1965), tác giả đã đi thẳng vào khôi quần chúng cách mạng, tức qũy đạo của hiện thực nóng bỏng, thông qua nhân vật trung tâm là bà mẹ của một gia đình: Gia đình má Bảy.

Thòi điểm trưỏc và sau đồng khởi nghĩa ở xã Kỳ Bưòng nói riêng và ở miền Nam nói chung là gian khổ, ác liệt. Địch khủng bố, o ép đến ngạt thỏ, đến tức nuốc võ bò. Má Bảy, một ngưòi làm nhiều, nói ít, một lòng trung thành vối cách mạng, nhung khi đã "ngấm mệt" sau những ngày bị địch bát, bị tra tắn thì lúc nghĩ đến "anh em mình vẫn hoạt động" chỉ "chóp mắt" và "những ý nghĩ ấy chỉ còn loé thành chấm sáng yếu ỏt chứ không bốc cháy trong má nữa". Má tưởng mẹ con má có thể sống yên lành, nhẫn nhục ít lâu, nếu ngừng làm cách mạng. Nhưng bọn Mỹ ngụy không để cho ai yên; Tư sỏi, con trai má bị buộc phải lĩnh súng vào dân vệ. út Sâm, con gái má bị địch bắt, bị tra tấn dã man. Song, chúng càng tàn bạo bao nhiêu, càng như thổi bùng lên ngọn lửa chống lại chúng.

Và người mẹ ấy đã hiểu ra ràng: con đường sổng, con đường thoát duy nhất của "cái gia đình nho nhỏ của má" – nó hòa chung trong cái gia dinh lổn – chỉ có vùng lên chống lại quân thù mỏi giải phóng được, không chỉ cho gia đình mình mà cho cả dồng bào, làng xóm. Qua dồng khỏi, mỗi ngưồi trong gia đình má đều truỏng thành nhanh chồng, vươn lên, hòa chung vào dòng thác cách mạng của dân tộc.

Related Articles

Add Comment