Tò mò

Vậy hóa ra đây không phái khách cùa đơn vị cậu sao? – Hoàng Nam hòi đầy vẻ khôi hài.

  • Sao lại không? – Thuởng vừa đáp vừa lấy tay che miệng ngáp – Chỉ có điều không phải “thượng khách” mà thôi. Vì thế, cũng không cần phải lưu lại nơi này quá lâu.
  • Vậy… vậy em được về nhà phải không ạ? – Tùng mừng rơn, lắp bắp.
  • Với điều kiện phải trở lại đây phục vụ công tác điều tra vào ngày mùng Sáu Tết – Thuởng dửng dưng – Từ giờ đến đó, tạm thời chúng tôi vẫn sẽ giữ lại giấy tờ tùy thân cùng các tang vật đã thu được khi bẳt anh. Xin nói rõ rằng lẽ ra với hành vi tối qua, anh nên vào trại tạm giam xé lịch đón xuân, nhưng vì tiến sĩ Thái và trung tá Nam đã xin bảo lãnh anh trước lãnh đạo, nên tôi phá lệ đó thôi.

  • Dạ, em cảm om các anh… – Tùng hấp tấp đứng dậy.
  • Khoan đi đã – Thuờng thò tay vào ngăn kéo, lấy ra 5 tờ 100 USD – Anh xác nhận lại lần nữa về nguồn gốc số tiền này!
  • Thưa, em đã làm tường trình rồi! – Tùng nói mà giọng run run – số tiền này là tiền thù lao em nhận được do mờ khóa máy vi tính đê bàn, laptop và két sắt cùa giám đốc công ty Sao Băng trên đường Tên Lửa, quận Bình Tân. Sau khi làm xong việc thì thằng Tâm gọi cho em… Việc sau đó thì các anh chị cũng đã biết.

Related Articles

Add Comment